Thursday, 25 August 2011

Chuyện kể về một đoạn đường tắc

Đừng ai hỏi t viết gì, vì bài này viết ra trong ánh đèn nhờ nhờ của quán trà đá lúc 7h tối!

Chiều hôm ấy, ngã tư Trường Chinh - Tôn Thất Tùng đông nghẹt. Giữa cái ngã tư ấy, một thanh niên trên đường về nhà (tất nhiên ko phải là nhi đồng như Hải dớ rồi =)) ). Đường chật kín người, xe và đúng ra thì gọi là tắc :> Tắc đường - một cụm tù kinh khủng đối với mọi người, một nỗi ám ảnh ngự trị trong tim "người (ở) Hà Nội". Dòng người dài đến nỗi thò cả đuôi ra ngà tư. Đi thẳng tắc, rẽ phải cũng tắc. Thế nhưng còn bên trái thoáng rộng thì chẳng ai đi cả. Những người tiến thẳng vào Trường Chinh, con đường dài và đã chật kín người. Nóng nực, mùi mồ hôi, mùi người nồng nặc chứ chả thơm ngọt như mùi các em gái mà Ke thích ;)). Nghiễm nhiên, những ai chấp nhận miệt mài lê từng bước ngắn rồi cũng vượt qua cái sự chen chúc, xô đẩy để đến được cái đích ngã tư Sở... sau nhiều người khác. Những kẻ bỏ cuộc giữa chừng sẽ có 2 lựa chọn: đứng vào lề ngao ngán nhìn và chờ đám đông đi hết, hoặc quay lại chọn một lối khác và bắt đầu lại từ đầu.


Công sức bỏ ra sẽ đổ hết xuống sông xuống biển, xuống lỗ. Nhưng cuộc đời đâu phải cái editor mà khi muốn người ta lại bấm Undo.Chấp nhận từ bỏ, anh thanh niên quay lại và chọn con đường bên trái. Thoáng mát, rộng rãi, nhưng dễ lạc đường vì ko ai biết đằng trước sẽ xảy ra điều j, không ai biết được tất cả. Nhanh chóng tiến xa nhưng sắp tới đích thì lại chẳng khác lúc kia... đường tắc!
Giờ thì chẳng còn cách nào ngoài việc tiến lên bon chen để mò về cái nơi ấm áp ấy. Ấy thế mà mình vẫn ngồi đây, uống trà đá và chờ đường hết đông rồi về, đôi khi cần dừng lại để nhìn những gì đã qua, những gì sẽ tới.

Chẳng có cái thành công nào bạn muốn tới mà không phải cố gắng, không phải hi sinh. Cảm giác bon chen đâu ai muốn, nhưng đời mà! Gian nan rèn luyện mới thành công
23/08/11

Deck thể tìm ra cái j là đam mê nhưng liệu mình có thành nhà văn được ko nhể =)) hay chỉ là nhà báo thôi :-ss