Monday, 24 June 2013

suy nghĩ trong đêm

00 h 36
Mưa rơi rả rích, đêm chỉ có tiếng nhạc, tiếng mưa và tiếng gõ phím.
Chất kích thích của ly cà phê Trung Nguyên vẫn còn mạnh lắm, chưa ngủ được.

Nếu may mắn, chỉ vài ngày nữa thôi là sẽ xa Việt Nam một thời gian không ngắn cũng chẳng dài, luyên thuyên tí cho đêm nhanh qua.

Mình đã viết bài cho cái blog này hơn 3 năm nay, đơn giản vì nó có ích cho người khác và cho chính bản thân. Nói ngu lỡ tèo, thì ít ra cũng làm cho đời được từng này, chẳng phải kinh khủng nhưng cũng chẳng phải tầm thường.

Mình ghét cái ý nghĩ viết blog thì phải  uyên thâm, phải giỏi, phải hơn người. Điều cũ với người này nhưng có thể là mới với người khác. Nếu mỗi người chia sẻ những gì mình biết, mình học được mỗi ngày thì sẽ có bao nhiêu điều thú vị được chia sẻ ?


Bạn được lựa chọn là người đọc hoặc là người viết. Nếu thấy thủ tục để viết cho FAMILUG lằng nhằng, bạn có thể tự viết vào blog cá nhân. Bạn có thể có suy nghĩ rằng thà bạn dành 30 phút để học được một đống thay vì 30 phút để viết 1 đống cho thằng khác đọc. Giữ kiến thức đó cho riêng bạn để trở thành nguy hiểm, thành cao thủ võ lâm với các bí kíp riêng. Ok, ít nhất thì bạn không làm hại ai là được rồi.

Mình có ấp ủ rất nhiều dự định nhưng rồi điều không làm được, bởi sức người có hạn, 1 tay nhỏ bé chẳng thể che trời. Trong khi mỗi ngày có thể bạn dành 5 phút để đọc ở đây, sao không dành 5 phút để comment góp ý các bài viết, 5 phút để chia sẻ 1 điều gì hay ho?
Hãy nhớ rằng blog này sẽ chẳng bao giờ được như hôm nay (60K views +) nếu như không có bạn, bạn đã nhận rồi, giờ thì hãy cho đi một chút đi, năn nỉ mà!

00h 47, thằng Thồn đi ngủ rồi, deck viết nữa :v